Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012

CHÚA NÓI VỚI TÔI- Thứ Tư tuần XVII Thường niên - 01/08/2012

Tìm được một viên ngọc quý, ông ta ra đi, bán tất cả những gì mình có mà mua viên ngọc ấy (Mt 13,46)

Trong Tin Mừng hôm nay, với hai dụ ngôn có nội dung gần như nhau, một lần nữa, Chúa Giêsu muốn đề ra cái nghịch lý ấy; vì Nước Trời, con người phải bán đi tất cả, phải chấp nhận mất tất cả. Thế nhưng Nước Trời là gì? Chúa Giêsu xem ra đã không mất giờ và dài dòng trong những lý thuyết khô khan. Với các môn đệ, Ngài nói như một mệnh lệnh: “Hãy theo Ta” và họ đã bỏ mọi sự để đi theo Ngài. Với người thanh niên giàu có, Ngài mời gọi: “Hãy về bán tất cả tài sản, phân phát cho người nghèo, và trở lại đi theo Ta”.
Hãy đi theo Ngài vì Ngài là tất cả. Hãy đánh đổi mọi sự để được sống với Ngài. Chúa Giêsu chính là hiện thân của Nước Trời; nơi Ngài, con người tìm được kho tàng quí giá nhất; nơi Ngài, con người được sống và sống sung mãn. Chính Chúa Giêsu đã nói: “Ta đến để cho chúng được sống và sống dồi dào”. Các môn đệ được kêu gọi trước tiên là để sống với Ngài. Được sống với Ngài, đi theo Ngài, lấy Ngài làm lẽ sống, đó là nội dung đích thực của tư cách làm môn đệ.
Là Kitô hữu có nghĩa là chọn Chúa làm gia nghiệp và sẵn sàng đánh đổi tất cả để sống cho Ngài và vì Ngài. Là Kitô hữu có nghĩa là đặt Ngài vào trọng tâm cuộc sống; để dù khi ăn, dù khi uống, dù làm bất cứ việc gì, luôn luôn tôn vinh Ngài. Là Kitô hữu là sống cho Ngài và sống bằng chính sức sống của Ngài, để có thể thốt lên như Thánh Phaolô: “Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà là chính Chúa Kitô sống trong tôi”. Một cuộc sống như thế chắc chắn đòi hỏi nhiều hy sinh, phấn đấu, mất mát.
Dù sống trong hoàn cảnh nào, người môn đệ của Chúa Kitô cũng đều cảm nghiệm được lời tiên báo của Ngài: “Vì Danh Thầy, các con sẽ bị mọi người ghét bỏ”. Không bị bách hại công khai, thì cũng bị chống đối hay loại trừ, đó là số phận của người Kitô hữu.
Nguyện xin Chúa Kitô, Đấng chúng ta đã chọn làm gia nghiệp, luôn giữ gìn chúng ta trên bước đường theo Chúa, và củng cố chúng ta trong nghịch lý mà Ngài đã sống: mất mát là lợi lộc, cho là nhận lãnh, chết là được sống.
Cầu nguyện: 
Lạy Chúa, cuộc đời có quá nhiều những cám dỗ tội lỗi. Có biết bao cám dỗ mời mọc chúng con xa Chúa. Có biết bao cám dỗ luôn hấp dẫn chúng con từng phút từng giây. Cám dỗ nào cũng để lại trong chúng con sự lưu luyến. Đôi khi vì yếu đuối mà chúng con sa vào cám dỗ của ma quỷ. Mỗi lần chúng con phạm tội là một lần chúng con xa lìa Chúa, chúng con đánh mất viên ngọc quý là chính Chúa. Như thế, chúng con cũng đánh mất gia bảo Nước Trời mai sau. Xin Chúa ban ơn sức mạnh để chúng con can đảm từ khước ước muốn tội lỗi. Xin giúp chúng con biết gìn giữ kho tàng ân sủng của Chúa để nhờ ơn Chúa chúng con luôn biết sống theo đường lối của Ngài. Xin giúp chúng con biết chọn Chúa trên tất cả mọi sự. Amen

Thứ Hai, 30 tháng 7, 2012

CHÚA NÓI VỚI TÔI- Thứ Hai tuần XVII thường niên- 30/07/2012

Dụ ngôn hạt cải, nắm men

Nước Trời cũng giống như chuyện nắm men bà kia lấy vùi vào ba thúng bột, cho đến khi tất cả bột dậy men (Mt 13,33)

  Cầu nguyện: 

Lạy Chúa Giêsu, xin cho Dân Chúa là Giáo hội trở nên dấu chỉ của hạt giống và men của Nước Trời trong thế gian này, cho tới ngày Nước Chúa được hoàn tất trong vinh quang. Amen

Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

CHÚA NÓI VỚI TÔI- Thứ Năm tuần XVI Thường niên - 26/07/2012

Anh em thật có phúc

Mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe (Mt 13,16)

Ước gì chúng ta được vào số những người mà Chúa Giêsu cho là có phúc, tức là những người thấy, nghe và hiểu được lời Chúa cũng như nhận ra ý Chúa trong mọi biến cố cuộc sống.

Cầu nguyện: 
Lạy Chúa, xin cho chúng con được lắng nghe tiếng Chúa trong từng biến cố vui buồn của cuộc đời. Xin giúp chúng con biết phó thác đời mình trong sự quan phòng của Chúa. Xin dạy bảo chúng con những lời cao quý để chúng con luôn đi trong đường ngay nẻo chính.

 

Thứ Ba, 24 tháng 7, 2012

CHÚA NÓI VỚI TÔI- Lễ Thánh Giacôbê Tông đồ - 25/07/2012

Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em (Mt 20,26)

Suy niệm: 

Ông tên là Giacôbê, em ông cũng là tông đồ tên là Gioan. Cha ông tên là Zêbêđê, một người ngư phủ. Mẹ ông tên là Salômê, chị họ của bà Maria (có thể là mẹ Đức Giêsu Nazareth). Bà Salômê là một con người độc đáo. Có một lần bà đến gặp Đức Giêsu và thỉnh cầu cho con bà. Bà nói: "Xin Ngài truyền lệnh cho các con tôi đây, được ngồi một đứa bên hữu, một đứa bên tả Ngài trong nước của Ngài..." (Mt 20,21). Đấy, bà xin xỏ cho hai con trai được hai chỗ danh dự, thành hai quan cận thần, chức tước cỡ lớn, áo mão xênh xang.
Hai người con đó là Giacôbê và Gioan. Giacôbê là anh, làm nghề ngư phủ với cha mình. Con người của Giacôbê sôi sục, nóng bỏng, vì thế, Giacôbê dễ dàng làm mồi cho cao vọng. Ông được Chúa gọi là con Của Sấm Sét để thấy rằng ông là người nóng nảy, cuồng nhiệt đến thế nào. Điều này cũng giải thích được phản ứng của ông đối với dân Samaria.
Đức Giêsu về Giêrusalem và phải đi qua miền Samaria. Giữa người Samaria và người Do Thái vốn có sự xung khắc. Đức Giêsu sai người đến một làng gần đó để chuẩn bị chỗ cho Người và các Tông đồ nhưng dân Samaria từ chối. Thế là Giacôbê và Gioan nổi giận. Họ nhớ lại có lần tiên tri Êlia gọi lửa từ trời xuống, họ cũng đề nghị với Chứa tương tự: "Thưa Thầy, Thầy có muốn chúng con khiến lửa từ trời xuống mà tiêu diệt bọn chúng không ?" (Lc 9, 54.) Chúng ta chứng tỏ cho bọn họ thấy quyền năng, cho mọi người biết rằng chúng ta có quyền sai lửa xuống cho họ khiếp. Nhưng, Đức Giêsu quở trách họ:"Anh em không biết anh em sống theo Thần Khí nào. Vì Con Người đến không phải để hủy diệt mạng sống người ta mà là để cứu họ..." (Lc, 9,55-56).
Cao vọng của người mẹ đã truyền sang người con đến độ nếu người mẹ không xin thì con cũng tự ý xin. Bằng cớ là thánh Maccô đã kể lại câu chuyện tương tự nhưng lại không nhắc đến người mẹ mà chỉ để cho chính Giacôbê và Gioan tự miệng nói ra: "Xin Thầy cho chúng con được ngồi một người bên tả, một người bên hữu trong vinh quang của Thầy" (Mc l0,37). Và Chúa đã dạy họ một bài học. Chúa cho họ biết rằng những chỗ danh dự trên Trời không dành cho những kẻ bè phái, nịnh hót, xin xỏ, nhưng dành cho những người xứng đáng:"Anh em không biết anh em xin gì? anh em có thể uống chén Thầy uống và chịu thanh tẩy cùng một thứ thanh tẩy mà Thầy chịu không ?" (Mc l0,38)
Muốn là phải được. Người có nhiều cao vọng thì hứa thi hành tất cả. Giacôbê không hiểu mình đã hứa một điều hệ trọng như thế nào khi ông vội vàng đáp lời Chúa là "Thưa Thầy được ạ".
Và câu trả lời của Chúa tiếp đó quả thật là khó hiểu đối với họ: Chén của Thầy, anh em sẽ uống, Thanh tẩy Thầy chịu, anh em sẽ chịu. Còn việc ngồi bên hữu hay bên tả của Thầy, Thầy không có quyền ban, Nhưng là dành cho ai đã tiền định" (Mc l0,39-40)
Mãi sau này, Giacôbê mới hiểu ra. Đó là chén của đau khổ, của hấp hối, chén của khó khăn, của thử thách...Và sau này, Giacôbê cũng đã uống chén đó: ông chịu tử đạo. Ông là tông đồ đầu tiên đổ máu dưới thời Hêrôđê, ông đã uống cạn chén Chúa đã uống...
Trong câu chuyện này, ta thấy một sự kiện khiến ta suy tư về chữ “thánh" nằm trước tên các tông đồ như thánh Phêrô, Thánh Anrê, thánh Matthêu...
Khi 10 người kia nghe được những lời thỉnh cầu của Giacôbê và Gioan, họ phẫn uất với hai anh em (Mt, 20,24). Vâng, họ ganh tị, xét cho cùng, họ cũng đầy cao vọng. Họ cũng cao vọng bằng hai anh em nhưng họ không đủ can đảm để xin như những "Đứa Con Của Sấm Sét".
Phân tích ra như vậy ta mới thấy thật là nản lòng. Hào quang các vị cũng bị vẩn đục ít nhiều chăng?
Họ cũng bất toàn, họ ích kỷ, họ đầy ắp cao vọng, và thêm vào đó, họ còn giả hình nữa. Nhưng, đây mới là điều đáng nói: Đức Giêsu đã chọn những người ấy. Và quả thật họ đã thay đổi cả bộ mặt thế giới, họ đã di chuyển cả núi non.
Đức Giêsu đã không chọn những con người hoàn hảo. Người không chọn những kẻ thánh thiện ngay từ trong lòng mẹ. Chúa đã chọn những người có máu ganh tị, ích kỷ, tham lam, cao vọng nhất như Giacôbê. Người chọn họ vì Người muốn hoán cải họ.
Hoán cải thế nào? Thưa, bằng chính đời sống của Người. Họ noi gương Người, gương của Đấng quỳ xuống mà rửa chân cho họ: "Ai muốn làm lớn trong anh em thì hãy hầu hạ anh em” (Mt 20, 27). Chúa còn hoán cải họ bằng cái chết của Người. Họ biết vì sao Người sống, họ nghe Lời Người dạy. Giờ đây, Người thi hành điều đã loan báo. Người vâng phục Thánh ý Cha cho đến chết. dù là cái chết nhục nhã trên thập giá: "Con Người đến để thí mạng sống mình hầu làm giá cứu chuộc thay cho nhiều người.” (Mt 20,28)
Chúa còn hoán cải họ bằng chính Thánh Thần của Người. Một Thần Khí mới, không phải tinh thần ích kỷ, tham lam, ganh tị và giận dữ, nhưng là Thần Khí của Thiên Chúa. Thánh Thần ở bên trong họ và thay đổi họ tự thâm sâu.
Hình ảnh thành công của con người chúng ta thường là hình tháp. Ta càng lên cao thì càng ít người bằng ta và ta càng có nhiều người ở dưới. Mục đích của chúng ta là đỉnh kim tự tháp. Không ai bằng ta, ta hơn hết mọi người. Giacôbê cũng từng mong muốn như thế. Ông mong được ngồi bên hữu hay bên tả Chúa. Chỉ có Chúa là hơn ông, còn mọi người thì đều ở dưới chân.
Chúa đã đến, Chúa đã lật ngược hình tháp. Càng tiến lên, ta càng có nhiều người ở bên trên, ta càng có nhiều người để phục vụ. Và Đức Giêsu, đỉnh của kim tự tháp lật ngược đó, mang lấy tội lỗi thay cho cả nhân loại :“Con Người đến để hầu hạ và thí mạng sống mình làm giá chuộc..." (Mt 20,28). Vấn đề của chúng ta là ở đó.
Chúng ta muốn thực hiện cao vọng của mình hay chúng ta chấp nhận để khát vọng Chúa thể hiện trong ta. Chúng ta muốn uống ly rượu ngọt của mình hay là uống chén mật đắng của Chúa? Và tự muôn thuở cho đến mãi mãi, con người chúng ta cứ bị đong đưa giữa ý mình và ý Chúa, giữa cửa hỏa ngục và cửa Thiên đàng.
Cầu nguyện: 
Lạy Chúa Giêsu, cuộc đời chúng con bị nhiễm nhiều hoen ố; hoen ố bởi danh vọng, bởi chức quyền…nhất là trong xã hội hôm nay, ai ai cũng coi trọng địa vị. Nhưng cũng chính vì địa vị nhiều khi đã kéo chúng con xa rời tình Chúa, thiếu vắng tình người. Xin Chúa thức tỉnh chúng con. Xin dùng tình yêu Chúa mà hoán cải cuộc đời chúng con.
Lạy Chúa, xin cho chúng con một khi đã cảm nhận được tình yêu Chúa, hãy biết sống chết cho tình yêu Ngài bằng việc phục vụ anh chị em chúng con và làm chứng cho tình yêu Chúa. Amen

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2012

CHÚA NÓI VỚI TÔI - Thứ Ba tuần XVI thường niên - 24/07/2012

Thực hành Lời Chúa

Ai thi hành ý muốn của Cha tôi, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi (Mt 12,50)
Suy niệm: 
Đoạn Tin mừng hôm nay là phần kết luận của trình thuật về cuộc chiến đấu giữa thần khí Chúa và thần khí ma quỉ. Ma quỉ vốn làm cho con người ra câm điếc đối với Lời Chúa; do đó, như người câm được Chúa Giêsu chữa lành, con người cũng cần phải được tháo cởi khỏi xiềng xích của ma quỉ mới có thể lắng nghe được Lời Chúa và thần khí của Ngài. Đức Maria chính là mẫu mực của con người không hề bị giam hãm trong xiềng xích của ma quỉ. Mẹ luôn luôn lắng nghe Lời Chúa và Mẹ đã cưu mang Con Chúa; nơi Mẹ, quan hệ máu mủ ruột thịt với Chúa Giêsu được xây dựng trên chính thái độ lắng nghe Lời Chúa; Mẹ chỉ là Mẹ Chúa Giêsu, bởi vì Mẹ đã lắng nghe Lời Chúa.
Chúa Giêsu đã đề cao thái độ của Đức Maria, để từ đó nói lên mối giây liên kết đích thực trong gia đình Giáo hội mà Ngài sẽ thiết lập. Hầu hết các tôn giáo đều dựa trên gia đình như là cộng đoàn nền tảng nhất. Truyền thống khôn ngoan và luật Do thái luôn đề cao tầm quan trọng của gia đình. Chúa Giêsu xem ra đã làm một cuộc cách mạng táo bạo khi xây dựng tôn giáo của Ngài, không dựa trên mạng lưới những quan hệ gia đình, mà trên nền tảng của sự tự do. Trong gia đình Giáo hội, con người trở nên thân thiết với nhau, không nhất thiết nhờ máu mủ ruột thịt, mà do chính niềm tin.
Dĩ nhiên, gia đình tự nhiên vốn là nơi con người đón nhận và được nuôi dưỡng đời sống đức tin; gia đình là trường học đầu tiên về cung cách làm người cũng như sự trưởng thành trong đức tin. Chúa Giêsu không bao giờ chối bỏ vai trò ấy của gia đình. Cộng đoàn xã hội, nhất là xã hội gia đình là môi trường cần thiết giúp con người đón nhận và phát huy đức tin.
Khi đề cao thái độ lắng nghe và thực thi lời Chúa của Đức Maria, Chúa Giêsu muốn chúng ta thấy rằng đức tin là sự gặp gỡ cá biệt giữa con người với Thiên Chúa, đó là cuộc gặp gỡ của mỗi người mà không ai có thể thay thế được. Càng sống Lời Chúa, càng đi sâu vào sự thân tình với Chúa, con người càng nhận ra tương quan của mình với tha nhân. Hai giới răn mến Chúa và yêu người gắn liền mật thiết với nhau là thế đó: người yêu mến Chúa một cách nồng nàn không thể không yêu thương người anh em của mình; trái lại, lòng bác ái đối với tha nhân cũng làm cho con người thêm gần gũi với Chúa hơn.
Ước gì chúng ta biết chạy đến với Đức Maria như mẫu gương của lắng nghe và thực hành lời Chúa; chạy đến với Người như người Mẹ thân thương của mỗi người, chúng ta hãy cùng đón nhận tha nhân như người anh em trong cùng một gia đình của Chúa.
Cầu nguyện: 
Lạy Chúa, xin cho chúng con trở nên thành viên của gia đình Chúa qua việc chuyên chú lắng nghe và thực hành Lời Chúa, để sự hiện diện của chúng con luôn mang lại an vui, hạnh phúc cho những ai chúng con gặp gỡ trong cuộc sống hằng ngày. Xin Chúa nhận chúng con vào gia đình của Chúa để chúng con luôn được Chúa yêu mến, dạy dỗ. Amen

MỤC VỤ TRUYỀN THÔNG HẠT XÓM CHIẾU: DẤN BƯỚC TRONG YÊU THƯƠNG

Mục Vụ Truyền Thông hạt Xóm Chiếu: Dấn bước trong yêu thương


WGPSG -- Để tạo tình thân ái và liên kết giữa các thành viên trong gia đình Mục vụ Truyền thông hạt Xóm Chiếu, đồng thời giúp nâng cao kỹ năng viết tin cho các thành viên, vào ngày 18.7.2012, gia đình Mục vụ Truyền thông hạt Xóm Chiếu đã tổ chức chương trình dã ngoại tại giáo xứ Thánh Giuse Cần Giờ thuộc hạt Xóm Chiếu.
Tham dự chương trình dã ngoại hôm nay gồm các anh chị em trong gia đình Mục vụ Truyền thông hạt Xóm Chiếu với sự đồng hành của cha Gioakim Lê Hậu Hán.
Khởi hành vào lúc 6g00 ở giáo xứ Thuận Phát, đoàn đến giáo xứ Phú Xuân, chào thăm cha Hạt trưởng Đaminh Ngô Quang Tuyên và cùng ăn sáng với nhau. Trong tinh thần hiệp thông, cha Hạt trưởng đã thân tình chia sẻ với đoàn một số kinh nghiệm về truyền giáo cùng nhiều kỷ niệm thân thương mà ngài đã có nơi vùng đất Cần Giờ. Câu chuyện đã không dừng lại ở việc truyền giáo mà còn được kết thúc bằng câu chuyện truyền thông mà ngài đã thực hiện cách đây gần 40 năm, khi ngài còn là một chủng sinh tập sự.
Qua cuộc trò chuyện với cha Hạt trưởng Xóm Chiếu kiêm Trưởng ban Truyền giáo Giáo phận, mọi người đều nhận ra Truyền thông chính là Truyền giáo. Vậy, nếu hoạt động chính của Giáo hội là Truyền giáo thì khi làm công tác Truyền thông là chúng ta đang thực hiện một công việc quan trọng của Giáo hội rồi đấy!
Sau khi chụp hình lưu niệm với cha Hạt trưởng, đoàn lại tiếp tục lên đường đến giáo xứ Thánh Giuse. Đến đây, đoàn đã được Cha phụ tá Giuse Vũ Đức Nghĩa và đại diện Hội đồng Mục vụ giáo xứ ân cần tiếp đón. Cha Giuse đã chia sẻ với anh chị em trong đoàn những bài học kinh nghiệm rất ý nghĩa và lý thú về công việc truyền giáo nơi vùng đất này. Điều mà mọi người nhận ra trong quá trình trò chuyện với cha là công việc truyền giáo ở đây ngày càng khó khăn. Hiện nay, công việc mà giáo xứ cũng như cộng đoàn Dòng Don Bosco Tam Thôn Hiệp quan tâm chính là việc nâng cao đời sống văn hóa cho người dân vùng này. Chính khi nâng cao đời sống của người dân thì đồng thời giúp họ sống đúng tư cách của một con người. Và theo quan niệm của quý cha nơi đây thì đó chính là truyền giáo.
Tiếp theo, đoàn đã có giờ Chầu Thánh Thể cùng chia sẻ Lời Chúa, dưới sự hướng dẫn của cha Đồng hành. Mọi người đều cảm nhận được ý nghĩa quan trọng của Lời Chúa trong cuộc đời người làm công tác truyền thông, và giá trị của sự thinh lặng cũng đã được đề cao trong buổi chia sẻ này.
Sau đó, cha Đồng hành đã cùng với anh chị em chia sẻ với nhau một số kỹ năng về viết tin. Cha đã đưa ra một khung cần thiết để thực hiện một bài viết.
Kết thúc chương trình sinh hoạt buổi sáng, mọi người đã được thưởng thức những món ăn đặc sản của vùng đất Cần Giờ. Đồng thời, đoàn cũng hân hoan chào đón Ban Chủ nhiệm và Ban Biên tập MVTT Giáo phận đến thăm và cùng chia sẻ buổi cơm huynh đệ.
Chương trình sinh hoạt buổi chiều đặt trọng tâm vào việc bồi dưỡng kỹ năng viết bài cho anh chị em trong gia đình MVTT hạt Xóm Chiếu. Qua những trò chơi sinh hoạt đơn giản, Cha Trưởng ban MVTT Giáo phận Giuse Vũ Hữu Hiền đã giúp anh chị em nắm vững kỹ năng để viết tin nóng. Sau đó, dựa vào các bài viết trước đây của chính các anh chị, cha đã ân cần chỉ bảo để mỗi người có thể nhận ra những ưu khuyết điểm của chính mình.
Kết thúc chương trình huấn luyện “cấp tốc” là bài viết mà mỗi người phải thực hiện về chuyến đi dã ngoại hôm nay. Anh chị em đều cảm thấy hứng thú và bắt tay vào việc để có thể tạo ra sản phẩm ngay tại chỗ. Sau khi các anh chị em hoàn thành bài viết, Ban Biên tập MVTT Giáo phận lại tiếp tục sửa bài cho mỗi người.
Có lẽ gia đình Mục vụ Truyền thông Hạt Xóm Chiếu đã đạt được mục đích mà cha Đồng hành và anh chị em đặt ra cho chuyến đi, là tạo tình liên đới giữa anh chị em, nâng cao trình độ chuyên môn và thực hiện bài viết tại chỗ. Hôm nay, anh chị em trong gia đình MVTT hạt Xóm Chiếu cũng đã cảm nhận được tình thương của Chúa dành cho mình thể hiện qua sự quan tâm của cha Hạt Trưởng, cha Đồng hành, cha phụ tá giáo xứ Thánh Giuse và đặc biệt là Ban Chủ nhiệm và Ban Biên tập MVTT Giáo phận.
Hoàng hôn đang dần buông trên vùng đất Cần Giờ, khép lại một ngày sinh hoạt nhiều ý nghĩa của gia đình MVTT hạt Xóm Chiếu. Mọi người ra về trong niềm trân trọng kỷ niệm của ngày hôm nay: ước mong giữ lấy một chút gì đó để nhớ, để thương và để… phục vụ. Nếu có “ai đó”, cảm thấy mệt mỏi trên con đường thực hiện nhiệm vụ Truyền thông thì sẽ nhớ đến chuyến dã ngoại đặc biệt vừa qua, để rồi lại tiếp tục dấn bước trong yêu thương.

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2012

CHUA NÓI VỚI TÔI! Thứ Hai tuần XVI Thường niên - 23/07/2012

Dấu lạ và dấu chỉ

Thứ Hai tuần XVI Thường niên
Lời Chúa: 
Mt 12,38-42
38Bấy giờ có mấy kinh sư và mấy người Pharisêu nói với Đức Giêsu rằng: "Thưa Thầy, chúng tôi muốn thấy Thầy làm một dấu lạ." 39Người đáp: "Thế hệ gian ác và ngoại tình này đòi dấu lạ. Nhưng chúng sẽ không được dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ngôn sứ Giôna. 40Quả thật, ông Giôna đã ở trong bụng kình ngư ba ngày ba đêm thế nào, thì Con Người cũng sẽ ở trong lòng đất ba ngày ba đêm như vậy. 41Trong cuộc phán xét, dân thành Ninivê sẽ trỗi dậy cùng với thế hệ này và sẽ kết án họ, vì xưa dân ấy đã sám hối khi nghe ông Giô-na rao giảng; mà đây thì còn hơn ông Giôna nữa. 42Trong cuộc phán xét, nữ hoàng Phương Nam sẽ đứng lên cùng với thế hệ này, và bà sẽ kết án họ, vì xưa bà đã từ tận cùng trái đất đến nghe lời khôn ngoan của vua Salômôn; mà đây thì còn hơn vua Salômôn nữa.
Nhưng chúng sẽ không được dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ngôn sứ Giôna

Nhưng chúng sẽ không được dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ngôn sứ Giôna (Mt 12,39)
Suy niệm: 
Một trong những cuốn phim hay nhất của Charlot và có lẽ cũng là một trong những cuốn phim hay nhất trong lịch sử điện ảnh, đó là cuốn phim có tựa đề :”Ánh sáng đô thị”. Đó là câu chuyện tình của gã lang thang và một cô gái bán hoa.
Nàng là một cô gái mù bán hoa bên vệ đường. Một nhà tỉ phú trong rừng ngày nào cũng dừng lại mua hoa của nàng. Ngày kia, ngã lang thang là chàng Charlot cũng dừng lại mua hoa. Cô gái bán hoa tưởng là người tỉ phú. Thế là một giấc mộng đã sớm nở và nối kết hai linh hồn lại với nhau. Nàng tưởng mình gặp người mình mơ mộng từ lâu nay. Chàng hết lòng yêu nàng, cố gắng làm việc để kiếm tiền phụ với nàng để nàng có đủ tiền chữa bệnh với hy vọng một ngày kia nàng sẽ được khỏi tật mù lòa.

Nhưng chẳng may, vì một sự ngộ nhận, chàng đã bị cảnh sát giam giữ. Sau một thời gian cầm tù, chàng được trả tự do. Chàng trở lại chỗ cũ để tìm người con gái mù, nhưng nàng không còn ở đó nữa. Nhờ tiền bạc trước kia chàng đã gửi cho, người con gái đã được chữa lành và nay đứng trông coi một cửa hàng bán hoa rộng lớn hơn. Chàng đi qua đi lại nhiều lần, nhưng không thể nào nhận ra nàng.
Tình cờ một cánh hoa hồng rơi xuống đất, chàng nhặt lấy. Người con gái cười như nhạo báng. Chàng định bỏ đi, nhưng chợt nhận ra tiếng cười, chàng quay lại. Chàng hỏi một cách nhút nhát: ”cô đã thấy được rồi sao ?”… Người con gái nhận ra tiếng nói quen thuộc… nàng từ từ nhặt chiếc hoa và gắn lên áo chàng. Và nàng thốt lên trong cảm xúc: ”anh đấy sao?” Thế là cả hai bên đã nhận ra nhau và họ sẽ không bao giờ rời nhau nữa.
Những người biệt phái không nhận Chúa Giêsu là Đấng Messia vì họ cố chấp, nhưng họ viện cớ là vì họ không thấy dấu lạ. Thực ra Chúa Giêsu đã cho họ biết bao nhiêu dấu lạ mà họ cố tình không muốn thấy. Vì thế Ngài nói chẳng cần cho họ dấu lạ nào khác ngoài dấu lạ Giôna, tức là ám chỉ Ngài sẽ chết và sống lại. Ngài biết rằng 
  dấu lạ đó cũng chẳng thể mở mắt họ nổi, cho nên Chúa Giêsu bảo đến ngày phán xét tội của họ sẽ rất nặng.
“Chúng tôi muốn thấy Thầy làm một dấu lạ”. Nhiều lần chúng ta cũng mong Chúa làm phép lạ tỏ tường. Chẳng hạn hiện ra trước mặt nhiều người. Chúng ta nghĩ nếu có những dấu lạ ấy thì mọi người đều tin thờ Chúa.
Thực ra Chúa thừa sức làm những phép lạ như thế. Nhưng những dấu lạ như thế sẽ là một áp lực, một bó buộc khiến người ta phải tin thờ Ngài, không cách nào khác được. Và như thế con người không còn được tự do, Chúa không phải là một Thiên Chúa yêu thương mời gọi nữa.
Chúa ít khi làm dấu lạ, nhưng thích ban dấu chỉ. Những dấu chỉ kín đáo, đơn sơ là những tiếng mời gọi nhẹ nhàng và yêu thương. Và những dấu chỉ như thế có rất nhiều. Chỉ cần ta biết mở mắt mở lòng ra là có thể thấy ngay.
Vấn đề của chúng ta ngày nay không phải là không có dấu chỉ mà là không biết đọc ý nghĩa của những dấu chỉ đó. Có mắt mà không thấy, có tai mà không nghe, có trí mà không hiểu. Chẳng hạn, tôi có hiểu ý nghĩa những dấu chỉ mà Chúa cho xảy ra nơi chính bản thân mình không: tôi bị bệnh…tôi bị người ta phê phán…tôi vừa gặp thất bại…Tại sao? Qua những điều ấy, Chúa muốn nói gì với tôi?
Cầu nguyện: 
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con đức tin đủ để nhận ra tình thương cao vời của Chúa. Xin cho chúng con lòng trông vậy vững vàng để dầu đứng trước gian nguy chúng con luôn phó thác nơi Chúa. Xin ban cho chúng con lòng mến sắt son để chúng con biết yêu mến Chúa trên hết mọi sự. Amen