Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

CHUA NOI VOI TOI - 31/05/2012

Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này

(Lc 1,43)

 

Magnificat là bài ca của những người khiêm tốn biết thân phận hèn kém của mình nên hoàn toàn cậy dựa vào Chúa và nhờ đó mà được Ngài làm nơi mình những việc trọng đại. Ta hãy đặt mình vào tâm tình của Đức Mẹ và cùng với Người hát lên bài ca tuyệt vời này.

Dưới đây là câu chuyện của một người, một người đang sống trên đời nhưng lại đã mệt mỏi đến phát khóc lên được. Người ấy có thể là chính tôi, chính bạn chăng ?
Một ngày kia, tôi nhìn quanh mình và thấy rằng:
Hạnh phúc đang ở đó, ngay trong tầm tay mình.
Tôi đưa tay ra để nắm lấy thứ hạnh phúc ấy.
Đó là một cành hoa, tôi bèn hái lấy đóa hoa.
Nhưng khi đóa hoa đã nằm trong tay tôi thì nó trở nên úa tàn...
Hạnh phúc lại là một tia nắng mặt trời.
Tôi ngước mắt nhìn lên để đón lấy ánh sáng rực rỡ,
Nhưng tức khắc có một đám mây che phủ mất cả mặt trời...
Hạnh phúc lại còn là một cây đàn ghi-Ta.
Tôi vuốt ve những phím đàn,
Nhưng nó chỉ bật lên những thanh âm nhạt nhẽo vô duyên...
Ngày hôm sau, tôi vẫn tiếp tục đi tìm hạnh phúc.
Dọc đường, tôi thấy một đứa bé đang khóc vì tủi thân.
Chẳng biết lấy gì mà an ủi, tôi hái một đóa hoa để tặng cho em
Hương thơm đóa hoa cũng làm cho tôi phải ngất ngây...
Tôi lại gặp một người đàn bà đang run lập cập,
Mà quần áo trên người thì lại rách tả tơi.
Tôi nắm lấy tay bà ta và dẫn ra dưới ánh nắng mặt trời.
Ngay lúc đó, chính tôi cũng cảm thấy được sưởi ấm lây...
Sau đó, tôi lại gặp một nhóm bạn trẻ đang vui đùa ca hát.
Tự nhiên, tôi cũng cảm thấy bị cuốn hút lạ lùng đến với họ
Bởi vẻ đẹp của những giai điệu tan ra từ chiếc ghi-ta cũ kỹ. Chiều hôm ấy, tôi trở về nhà, và tôi cảm thấy hạnh phúc đã trào dâng tự thâm sâu...


Cầu nguyện: 

Lạy Mẹ Maria, xin Mẹ dạy con biết cất lên lời ca cảm tạ, biết mang Giêsu bên mình và làm quà tặng cho những người xung quanh, biết sẵn sàng phục vụ quên mình, vì khi cho đi là con được nhận lãnh

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012

CHÚA NÓI VỚI TÔI = THỨ TƯ 30/05/2012

Con Người đến để phục vụ

 

Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ (Mc 10,45)

 Là chứng nhân của Đấng đã đi ngược dòng đời, người môn đệ không thể thoát khỏi những chống đối. Cái chết âm thầm, cái chết từng giây phút chống lại tội lỗi và sự dữ là điều tất yếu trong cuộc sống người môn đệ Chúa Kitô; có chết như thế, họ mới biết rằng mình đang đi đúng con đường của Chúa Kitô, con đường dẫn đến sự sống đích thực.
Dù sống trong nghèo nàn, dù sống trong cơ cực, khổ đau, xin cho chúng ta luôn vững tin vào Đấng đã đi qua con đường sự chết để dẫn đưa chúng ta vào cõi trường sinh.
Thánh Máccô dường như muốn làm nổi bật thái độ sống chưa trọn vẹn của các môn đệ Chúa. Những bất toàn của các ngài không phải để làm chúng ta thất vọng, nhưng để chứng tỏ cho chúng ta hai điều kiện: Thứ nhất là những kẻ được chọn theo Chúa còn bất toàn, còn những tật xấu, khuyết điểm như bao người khác.
Thứ hai là ơn Chúa ban sẽ giúp cho những kẻ theo Ngài trở nên tốt hơn, nếu họ biết cộng tác với ơn Chúa. Như thánh Phaolô đã tâm sự: “Nhờ ơn Chúa mà tôi được như vậy không phải là tôi giỏi giang gì hơn kẻ khác, nhưng vì ơn Chúa đã trở nên hữu ích nơi tôi.”

Cầu nguyện: 
Lạy Chúa, xin thương giúp con hiểu rõ mầu nhiệm thập giá trong đời sống Kitô hữu, và để con có đủ can đảm sống theo Chúa trên con đường thập giá, theo Chúa là con đường an toàn nhất để tiến về quê trời. Amen.

CHUA NOI VOI TOI

Từ bỏ để được gấp trăm

 

Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy! (Mt 10, 28)

Người môn đệ phải sống một đời hoàn toàn bất định và tạm thời, hiến thân trọn vẹn ngay khi không có gì và khi bất an nhất. Người môn đệ phải lội ngược dòng suối để tìm về nguồn, phải vẫy vùng giữa dòng nước cuốn trôi để tìm về đại dương vĩnh cửu... Nói tóm lại người môn đệ của Chúa trước hết phải từ bỏ chính mình. Từ bỏ mình để gặp được Chúa và anh em. “Hạt lúa giống nếu không mục nát ...” (Ga 12,24).
Chính việc làm âm thầm của một bác nông phu đã chuẩn bị cho một ngày mùa cơm trắng thơm ngon. Chính sự nghiền nát của cối xay bột đã biến hạt gạo thành bột làm bánh thơm lành. Một đứa trẻ chỉ xuất hiện trên đời sau bao nhiêu đau khổ của người mẹ. Chính cái dao mổ của y sĩ đã trừ diệt được căn bệnh. Tất cả minh chứng: từ bỏ để lời lãi mai sau.
Từ bỏ là con đường hẹp của Phúc Âm. Chính Chúa xác nhận như thế. Con đường của Chúa bắt đầu hẹp thực đấy. Nhưng cuối con đường ấy là vinh quang Nước trời. Từ bỏ không phải theo nghĩa là chối bỏ, vứt bỏ đời sống trần gian. Con người vẫn sống giữa trần gian, nhưng là từ bỏ những tham vọng trần gian để đi về vĩnh cửu.
Có thể chúng ta cũng đang hỏi Chúa như Phêrô “Lạy Chúa chúng con từ bỏ mọi sự mà theo Chúa, chúng con được gì?” Có chắc là chúng ta đã từ bỏ hết chưa? Và nếu thực sự thế thì chắc chắn nơi quê trời kia đã có một phần tốt nhất dành cho ta. Chúa đang cần chúng ta là những Phêrô của cuộc sống. Chúa đang cần những người thợ gặt của giờ thứ 11, cần những thợ gặt cho cánh đồng lúa chín vàng.
Cầu nguyện: 
Lạy Chúa, chúng con cũng muốn đi lại con đường Chúa đã đi. Con đường tuân phục thánh ý Chúa Cha. Con đường từ bỏ mình để vác thập giá hằng ngày theo Chúa. Con đường của hy sinh. Con đường dấn thân vì lợi ích tha nhân. Nhưng chúng con lại so đo tính toán. Chúng con cũng như thánh Phêrô, muốn làm một bài toán thật chắc chắn. Chúng con theo Chúa sẽ được gì? Chúng con sợ thiệt thòi, ngại hy sinh. Xin giúp chúng con biết trở nên giống Chúa hơn, biết yêu thương phục vụ mọi người mà không sợ thiệt thân.

Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012

CHÚA NÓI VỚI TÔI - CHÚA NHẬT LỄ CHÚA THÁNH THẦN - 27/05/2012

Suy niệm Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống năm B

"Chúc anh em được bình an! như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em" Ga 20,21

Nhiệm vụ thứ nhất mà Đức Giêsu trao cho các môn đệ khi ban Thánh Thần cho các ông, đó là RA ĐI: “Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con”. Nhận lãnh Chúa Thánh Thần là được sai đi. Chúa Thánh Thần là sức mạnh hành động. Người không thể bị giam hãm trong những căn phòng đóng kín cửa. Người không ưa thích những tâm hồn khép kín trong ủ rũ điêu tàn. Người đến đâu là mở tung cửa nhà ra đến đấy. Mở ra để đón lấy những luồn gió mới tươi mát. Mở ra để đón nhận mọi người đến với mình. Và nhất là mở ra để mình đến với mọi người. Một cuộc sống không giao tiếp sẽ trở nên nghèo nàn, tàn lụi. Một tâm hồn chỉ quy hướng về bản thân sẽ chẳng khác một vũng ao tù, ô nhiễm. Ra đi sẽ giúp ta nên phong phú, mạnh mẽ. Ra đi không phải là lang thang không mục đích, nhưng là đi đến những địa chỉ Thánh Thần muốn gửi ta đến.Những địa chỉ Thánh Thần muốn ta đến đó là “loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn, công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, công bố một năm hồng ân của Thiên Chúa” (Lc 4,18-19). Chúa Thánh Thần sẽ mở tung cánh cửa ích kỷ. Người sẽ phá tan cánh cửa hẹp hòi. Người sẽ củng cố những tâm hồn nhút nhát. Người sẽ quét sạch mọi lớp bụi bặm rêu phong. Người sẽ đổ tràn vào hồn ta nguồn nhựa sống mới giúp ta hăng hái lên đường.

Cầu nguyện:
Chúa ơi! Lời Chúa mấy hôm nay là những lời chất vấn con. Con đang đau đớn, đau đớn đến tận cùng. Xin cho Lời Chúa chữa lành vết thu7o7nng rong tâm hồn con!!!
Lạy Chúa Thánh Thần! Xin đổi mới con để con lại tiếp bước lên đường theo Chúa Giêsu .

CHÚA NÓI VỚI TÔI - THỨ BẢY TUẤN VII PHỤC SINH - 26/07/2012

Ngỏ lời yêu thương

Phần anh, hãy theo Thầy (Ga 21, 22)


Suy niệm:

Bài Phúc âm cho chúng ta thấy tình yêu chân thật, trong trắng vô điều kiện và vô vị lợi giữa Chúa Giêsu và môn đệ Gioan, đây là mẫu gương tin tưởng tốt đẹp mà chúng ta nên bắt chước.
Muốn học biết yêu thương thì hãy yêu thương từng người trong gia đình, dần dần ra những người bạn thân, rồi lan rộng đến mọi người. Nếu muốn khởi sự yêu thương từ những người xa ta hơn hết, đó chẳng qua chỉ là ý tưởng mơ hồ, mông lung, hay như những người nói rằng mình yêu thương nhân loại nhưng lại không chịu đựng được những người xung quanh mình. Yêu thương mọi người là sẵn sàng yêu thương những người mình gặp gỡ. Kế đến, muốn yêu thương cũng cần tập cho có thói quen và cần thực tập với những người thân quen với mình trước, tập chấp nhận những cái hay cái dở của họ, dù nó có ngược với sở thích và ước muốn của ta, tập chấp nhận những phiền toái họ gây nên và sẵn sàng tha thứ, dù phải tha thứ nhiều lần. Chính trong những hoàn cảnh cụ thể của cuộc sống thường nhật như vậy mà ta học biết yêu thương và làm cho tình thương triển nở.

Cầu nguyện: 

Lạy Chúa Giêsu, môn đệ Gioan thật diễm phúc được tựa sát bên lòng Chúa để nghe nhịp đập yêu thương của Chúa. Ông đã cảm nghiệm sâu sắc tình yêu của Chúa. Ông hoàn toàn trung thành với Chúa. Khi gian nan, khi đối đầu với sự dữ, Gioan vẫn trung kiên, vẫn theo Chúa cho đến cùng. Xin giúp chúng con được cảm nghiệm tình yêu Chúa dành cho chúng con như Gioan đã cảm nghiệm. Xin giúp chúng con biết sống kết hợp với Chúa một cách mật thiết, khăng khít để chúng con chỉ còn biết sống cho Chúa mà thôi.
 

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012

CHÚA NÓI VỚI TÔI - THỨ SÁU TUẦN VII PHỤC SINH - 25/05/2012

Chúa biết con hơn con biết con

Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con yêu mến Thầy (Ga 21, 17)

Suy niệm: 

“Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự, Thầy biết con yêu mến Thầy.”
 Tình yêu chúng ta dành cho Thiên Chúa cần phải được thường xuyên hâm nóng và xác quyết bằng chính lời nói thành thực và sinh động trong chúng ta.

Cầu nguyện: 

Lạy Chúa, xin dạy con biết yêu, yêu Chúa và yêu mọi người, yêu như Chúa yêu vì Ngài chính là tình yêu. Xin cho con hiểu được rằng tình yêu là thứ quý giá mà mỗi người chúng con ai cũng rất cần. Yêu Chúa là chúng con luôn biết hướng trọn lòng trí về Ngài chứ không chỉ giới hạn bởi số lần đi lễ, đọc kinh. Yêu người khác là chúng con biết bày tỏ lòng thương xót, sự cảm thông chứ không chỉ bằng cách rút tiền ra khỏi túi. Chúa ngàn lần khôn ngoan hơn con, Chúa biết con hơn con biết con và Chúa yêu con hơn con yêu con. Con tín thác đời con cho Chúa.

 

Thứ Tư, 23 tháng 5, 2012

CHÚA NÓI VỚI TÔI - THỨ NĂM TUẦN VII PHỤC SINH - 24/05/202

Giá trị của hiệp nhất 

Phần con, con đã ban cho họ vinh quang mà Cha đã ban cho con, để họ được nên một như chúng ta là một (Ga 17,22)

Suy niệm: 

Một trong những mong ước tha thiết nhất của Chúa Giêsu trước khi xa rời các kẻ thuộc về Ngài, đó là họ hiệp nhất nên một với nhau. Ngài biết rõ sự hiệp nhất có một giá trị và một hiệu năng truyền giáo đặc biệt. Sở dĩ thế, vì Thiên Chúa và Nước Trời là những mầu nhiệm, những thực tại vô hình người ta không dễ gì tin, bởi mắt phàm không thấy. Trái lại, khi nhìn thấy đời sống yêu thương, hiệp nhất của các tín hữu, người ta sẽ dễ nhận ra sự hiện hữu của Thiên Chúa và của Nước Trời, "Dấu chỉ hiệp nhất giữa các kẻ tin là đường lối và khí cụ của việc Phúc âm hóa".
Đức Cố Giáo Hoàng Phaolô VI đã diễn tả sâu sắc về giá trị tông đồ của sự hiệp nhất, ngài nói: "Lời di chúc thiêng liêng của Chúa Giêsu cho chúng ta hiểu rằng sự hiệp nhất giữa các môn đệ không những là bằng chứng chúng ta là môn đệ Ngài, nhưng còn là bằng chứng Ngài được Chúa Cha sai đến và đó cũng là trắc nghiệm về sự đáng tin của các Kitô hữu và của chính Đức Kitô".
Có hiệp nhất với nhau, các kẻ tin mới tỏ ra mình không phải là những con người bị chia rẽ bởi những tranh chấp, nhưng là những con người trưởng thành trong đức tin, có khả năng gặp gỡ nhau nhờ việc cùng tìm kiếm chân lý cách chân thành và vô vị lợi. Như thế, sự hiệp nhất chứng tỏ chúng ta là môn đệ Chúa, chứng tỏ chúng ta là những con người trưởng thành, và đó là lý do thu hút người ngoài để họ dễ tin vào lời chứng của chúng ta. Cần nhớ rằng sự hiệp nhất giứa Chúa Giêsu và Chúa Cha vừa là khuôn mẫu, vừa là nguồn mạch cho mỗi người Kitô hữu chúng ta. Hãy xây dựng tình hiệp nhất bằng chính cuộc sống của bạn, ngay tại nơi môi trường bạn đang sống.

Cầu nguyện: 

Xin Chúa tác tạo sự hiệp nhất yêu thương nơi chúng con, nhờ đó chúng con trở nên hình ảnh sống động của nếp sống cõi trời và lôi kéo những người đang đi tìm kiếm chân lý và hạnh phúc đích thực, để họ gặp được Chúa là nguồn hạnh phúc đích thực và là chân lý mà họ đang tìm kiếm.